窗chuāng底dǐ--張zhāng煒wěi
日rì炙zhì虛xū窗chuāng暖nuǎn欲yù春chūn,,窗chuāng前qián椒jiāo蕾lěi破pò梅méi英yīng。。
朦méng朧lóng困kùn眼yǎn看kàn書(shū)shū倦juàn,,驀mò聽(tīng)tīng蜂fēng兒ér撲pū紙zhǐ聲shēng。。
窗底。宋代。張煒。 日炙虛窗暖欲春,窗前椒蕾破梅英。朦朧困眼看書(shū)倦,驀聽(tīng)蜂兒撲紙聲。