天tiān聽(tīng)tīng洞dòng--杜dù范fàn
腳jiǎo力lì窮qióng時(shí)shí眼yǎn力lì通tōng,,層céng梯tī倚yǐ石shí上shàng天tiān聰cōng。。
世shì間jiān無(wú)wú限xiàn惟wéi頑wán石shí,,獨(dú)dú此cǐ中zhōng間jiān透tòu外wài空kōng。。
天聽(tīng)洞。宋代。杜范。 腳力窮時(shí)眼力通,層梯倚石上天聰。世間無(wú)限惟頑石,獨(dú)此中間透外空。