題tí廖liào鳳fèng舒shū《《新xīn粵yuè謳ōu》》四sì首shǒu其qí一yī--曾céng習(xí)xí經(jīng)jīng
涉shè想xiǎng豈qǐ更gèng此cǐ而ér憶yì,,聞wén歌gē輒zhé喚huàn奈nài何hé聲shēng。。時(shí)shí間jiān自zì有yǒu真zhēn天tiān籟lài,,約yuē略lüè風(fēng)fēng詩(shī)shī見(jiàn)jiàn性xìng情qíng。。
題廖鳳舒《新粵謳》四首 其一。清代。曾習(xí)經(jīng)。 涉想豈更此而憶,聞歌輒喚奈何聲。時(shí)間自有真天籟,約略風(fēng)詩(shī)見(jiàn)性情。